Tp.Hồ Chí Minh, 03/10/2012

Mưa….!
Thấy khoảng sân trước nhà đong ngập nước, những vũng nước tuổi thơ một thời chân không sợ bùn dơ, bó gối trước hiên đếm đầy rồi vơi những rỉ rả của đất trời….
Nơi ấy
Chợ phiên mẹ âu lo, ghánh hàng chiều giọt ngắn giọt dài tí tách trên chiếc nón lá rách tươm, in hằn dấu thời gian của đói của nghèo, của cam chịu hy sinh, của nhẫn nại cực cùng, và cả cái nơm nớp lo âu của buổi chợ chiều mưa còn rơi đều nơi góc chợ làng quê….
Phía bên sông
con đò dãi dầu một nắng hai sương và bóng dáng cha ngả dài trên nền trời chiều xám xịt, dấu thời gian điểm lên những chấm dài nhẫn nại lẫn sự độ lượng bao dung – sự bao dung để các con ngày hai buổi đến trường dẫu lầy lội lối đi mà không bùn dơ áo trắng; sự độ lượng cả với những trận mưa dai dẳng của trời chiều, đò chiều vẫn còn đưa thì người lái đò dẫu mưa nắng hai mùa dãi dầu khuya sớm, mà lòng thì chưa bao giờ thôi mơ một chuyến sang sông.
Rồi giờ đây
Bao nhiêu cuộc đời đã đi qua, bao nhiêu mùa mưa lấp đầy vũng nước nông trước mái hiên thuở ấy, mà chưa một lần nào nơi góc chợ phiên mẹ quên quang ghánh, chưa một chiều nào bến đò xưa cha thôi ngồi đợi khách sang sông, chỉ có đất trời lúc nắng lúc mưa, chỉ có con lớn dần bỏ lại ký ức tuổi thơ ướt mem với khoảng sân từng ngồi bó gối. Mưa đi qua để lại buổi chợ chiều thêm nhiều ghánh nặng lo toan, để lại bến sông chiều nhiều chuyến đò chưa đưa khách, để lại nông-cạn của những vũng lầy trước hiên nhỏ, để lại mắt mẹ thêm xa, dáng cha thêm nhọc, con đường làng trơn đổ, rồi quanh quẩn những kiếp nghèo mà đời cứ tiếp đời kể lại cho nhau dẫu chuyện mưu sinh vẫn còn đó những toan tính thiệt hơn – xin hãy để lòng nán lại nơi mái tranh xưa để nghe rỉ rả nỉ non âm thanh của đất trời, để nhắc nhớ sờn cũ kỷ niệm đã qua mà thêm mến thêm thương cái bon chen dẫu chưa một lần thôi toan tính – sự toan tính ướt mặn nước mắt của mẹ và nhọc nhằn đời cha; sự toan tính chưa một lần thôi hoài vọng cho con manh áo khô lành…. Sự tính toan đi qua đời cha mẹ, suốt dọc những nắng những mưa, dọc những chuyến đò đưa, xuôi những buổi chợ chiều, lầy lội dẫu nông sâu bùn dơ trước hiên nhà…. chỉ để có được an lành và sự thật thà đi suốt cuộc đời con.
thanhthanh