03/01/2016

Chúng ta thường chúc nhau những điều thật tốt đẹp, nhưng trong số những người bạn tôi đã từng thân, lại thấy đâu đó sự hối tiếc cho những điều đã qua khi mà 1 năm mới đã bắt đầu.
Bạn vẫn còn hối tiếc, tôi cũng vậy, chúng ta đã có thể thân thiết, nhưng cuộc sống đôi lúc không chịu tha thứ cho những lỗi lầm dù nhỏ hay lớn, và thời gian dù dài rộng thì không đủ phai nhoà những kỷ niệm đã qua, nó ám ảnh bạn, có lẽ vì thế mà nó ám ảnh cả tôi, dù điều duy nhất tôi nhớ về chúng ta là những khoảnh khắc đẹp, thì tôi vẫn thấy xót cho cái kết thúc mà chúng ta có ngày hôm nay.
Tuy vậy, tôi vẫn không quên rằng đó là cái mà chúng ta mong muốn trong khoảnh khắc ấy, nếu được chọn lựa, hẳn cũng sẽ đi đến những chuyện xảy ra như thế, và hẳn là bạn vẫn thế, tôi vẫn thế, hẳn là bây giờ cũng thế, cho nên tôi chưa bao giờ hối hận trong hoàn cảnh đó tôi đã để mọi chuyện đi xa đến bây giờ, tôi tin vào duyên số, tôi tin cả vào sự lựa chọn của mình, còn bạn, hẳn bạn đang hối tiếc điều gì giữa chúng ta, nhưng hãy coi như lúc đó chúng mình không còn gì để chọn lựa, ngoài việc chấp nhận một sự chia xa.
Tôi không hiểu vì sao mỗi người bạn đến rồi đi luôn để lại trong tôi những sự ám ảnh khác nhau, đôi lúc cuộc sống không cần mình quá công bằng và hồn nhiên trong tình bạn, cho họ 1 góc tối để bẩn thân họ được là chính họ, hoặc là mất họ.

Hello Mac for this Christmas!!

Lại thấy se se lạnh hay chỉ là cảm giác của mùa Giáng Sinh sắp đến!!
Tôi lại thấy chút nhớ, chút buồn, chút vui, chút luyến tiếc, chút nghĩ về bạn cũ… và chút thoải mái khi mới chia tay (cũng một người bạn cũ)!
Mỗi năm trở trời thì cảm giác đó lại đến, dường như khoảng thời gian này lúc nào tôi cũng có cái gì để lưu lại, năm sau lại mở ra xem và tiếc và nhớ, hay tôi sẽ chấm dứt hoặc bắt đầu một điều gì đó vào tháng Giáng Sinh, ví dụ như năm nay là mất một người bạn, mua một cái Macbook, và đang thảnh thơi tận hưởng cảm giác đó!!
Khỏi phải nói hạnh phúc, vì hạnh phúc không đủ để diễn tả điều này, và vì sao chia tay bạn mà tôi lại thấy hạnh phúc,, đó là điều chỉ một số người hiểu được!
Hello Mac for this Christmas, 2015!!

Nk, 01/09

    Đôi khi tự em hỏi, đã bao lâu em quên những điều giản dị, bao lâu em chưa về chốn cũ vốn bao nhiêu năm vẫn cứ thuộc về em, và quanh quẩn tự biện hộ những lý do tầm thường, lòng biết tầm thường mà vẫn cố chấp biện hộ để được yên lành!
    Em có nhiều cảm xúc lắm, đôi khi lòng em thương thật nhiều thật ích kỷ, đôi khi lại ghét một trong những điều đã thương, đôi khi em chia sẻ xong lại thấy lòng phải ghét điều đó!!! Người ta hay bảo đó là mâu thuẫn nội tâm, đó, em hiện đang lẩn quẩn ở trong đó, mọi điều ghét thương không rõ ràng, nên làm em hoang mang!
    Em thôi không đổ lỗi cho mọi người nữa, họ phải sống vì lợi ích của họ, em phải sống vì lợi ích của em hơn là cứ loanh quanh chuyện ghét thương!
    Từ nay em sẽ đặt lợi ích bản thân của em lên trên cả, vì vốn em có nhịn nhường thì họ cũng sẽ lấn ép em, nên từ giờ em sẽ làm nhiều điều tốt đẹp cho em hơn là dành cho họ để rồi họ dẫm lên, em không đáng bị như vậy, và lòng tốt của em cũng không đáng bị như vậy đâu!

Xa

Rồi ai sẽ đợi

Rồi ai đón đưa

Những ngày mưa bão

Những lúc nắng trưa

Rồi ai thức giấc

Rồi ai ngẩn ngơ

Nửa chừng mơ-thật

Chỉ thấy bơ vơ

Rồi em sẽ khóc

Rồi anh gục đầu

Rồi chừng hai đứa

Giấu riêng nỗi sầu

Rồi chưa hò hẹn

Rồi chưa đợi chờ

Mà lòng thầm trách

Ai đó hững hờ

Anh về phố xá

Em lạ chốn xa

Biết tìm đâu nữa

Ngày còn đôi ta

thanhthanh