ngày 8 tháng 8 năm 2016

Người đứng đó thở than chuyện cũ
Người ra đi chắp nối mộng xa xôi
Ai đành sao hờn trách những chia phôi
Đã cách trở hai đứa mình như thế

Có phải tại mưa giông


Người tình ấy giờ lại đi
Kỷ niệm đi theo
thương nhớ thì ở lại
một trưa mùa hè trời giông kéo đến
con bé buồn
đắp chăn khóc thật lâu

Người tình hờ hững bỏ rơi nhau
Phố đến thăm để nỗi buồn ở lại
Giấu làm chi những điều còn sót lại
Thả ra ngoài cho mưa bão cuốn đi xa

Khi người tình bỏ con bé đi xa
Mà hò hẹn vẫn còn ở lại
Để con bé cứ giận hờn nông nỗi
Có phải tại mưa giông nên phố khóc chiều nay

ngày hôm qua

em đã để cuộc tình ấy qua đi
mà không trách hờn vô cớ
buồn thương dã từ thuở
bắt đầu yêu nhau

em đã để những nhạt phai
vào tháng ngày nồng nàn
nên mắt không còn cay
môi không thấy mặn
khi thật thà mình nói chia tay

em đã để những xót xa
vào những đêm một mình thao thức
giữa những gì hư thực
anh đã thản nhiên rời xa

chỉ có anh là bỡ ngỡ chuyện chúng ta
bởi đã quá lâu không còn về đây nữa
nơi trái tim em những tháng ngày yêu dấu
rồi một mình em chấp nhận những ly tan