ngày 8 tháng 8 năm 2016

Người đứng đó thở than chuyện cũ
Người ra đi chắp nối mộng xa xôi
Ai đành sao hờn trách những chia phôi
Đã cách trở hai đứa mình như thế

ngày hôm qua

em đã để cuộc tình ấy qua đi
mà không trách hờn vô cớ
buồn thương dã từ thuở
bắt đầu yêu nhau

em đã để những nhạt phai
vào tháng ngày nồng nàn
nên mắt không còn cay
môi không thấy mặn
khi thật thà mình nói chia tay

em đã để những xót xa
vào những đêm một mình thao thức
giữa những gì hư thực
anh đã thản nhiên rời xa

chỉ có anh là bỡ ngỡ chuyện chúng ta
bởi đã quá lâu không còn về đây nữa
nơi trái tim em những tháng ngày yêu dấu
rồi một mình em chấp nhận những ly tan

03/01/2016

Chúng ta thường chúc nhau những điều thật tốt đẹp, nhưng trong số những người bạn tôi đã từng thân, lại thấy đâu đó sự hối tiếc cho những điều đã qua khi mà 1 năm mới đã bắt đầu.
Bạn vẫn còn hối tiếc, tôi cũng vậy, chúng ta đã có thể thân thiết, nhưng cuộc sống đôi lúc không chịu tha thứ cho những lỗi lầm dù nhỏ hay lớn, và thời gian dù dài rộng thì không đủ phai nhoà những kỷ niệm đã qua, nó ám ảnh bạn, có lẽ vì thế mà nó ám ảnh cả tôi, dù điều duy nhất tôi nhớ về chúng ta là những khoảnh khắc đẹp, thì tôi vẫn thấy xót cho cái kết thúc mà chúng ta có ngày hôm nay.
Tuy vậy, tôi vẫn không quên rằng đó là cái mà chúng ta mong muốn trong khoảnh khắc ấy, nếu được chọn lựa, hẳn cũng sẽ đi đến những chuyện xảy ra như thế, và hẳn là bạn vẫn thế, tôi vẫn thế, hẳn là bây giờ cũng thế, cho nên tôi chưa bao giờ hối hận trong hoàn cảnh đó tôi đã để mọi chuyện đi xa đến bây giờ, tôi tin vào duyên số, tôi tin cả vào sự lựa chọn của mình, còn bạn, hẳn bạn đang hối tiếc điều gì giữa chúng ta, nhưng hãy coi như lúc đó chúng mình không còn gì để chọn lựa, ngoài việc chấp nhận một sự chia xa.
Tôi không hiểu vì sao mỗi người bạn đến rồi đi luôn để lại trong tôi những sự ám ảnh khác nhau, đôi lúc cuộc sống không cần mình quá công bằng và hồn nhiên trong tình bạn, cho họ 1 góc tối để bẩn thân họ được là chính họ, hoặc là mất họ.

Hello Mac for this Christmas!!

Lại thấy se se lạnh hay chỉ là cảm giác của mùa Giáng Sinh sắp đến!!
Tôi lại thấy chút nhớ, chút buồn, chút vui, chút luyến tiếc, chút nghĩ về bạn cũ… và chút thoải mái khi mới chia tay (cũng một người bạn cũ)!
Mỗi năm trở trời thì cảm giác đó lại đến, dường như khoảng thời gian này lúc nào tôi cũng có cái gì để lưu lại, năm sau lại mở ra xem và tiếc và nhớ, hay tôi sẽ chấm dứt hoặc bắt đầu một điều gì đó vào tháng Giáng Sinh, ví dụ như năm nay là mất một người bạn, mua một cái Macbook, và đang thảnh thơi tận hưởng cảm giác đó!!
Khỏi phải nói hạnh phúc, vì hạnh phúc không đủ để diễn tả điều này, và vì sao chia tay bạn mà tôi lại thấy hạnh phúc,, đó là điều chỉ một số người hiểu được!
Hello Mac for this Christmas, 2015!!