Nhật ký của em

@ Em không dễ dàng quên những chuyện đã qua, vì thế xin anh dừng lại đi nếu còn có ý định xin em tha thứ
@ Em không buông xuôi quá khứ dễ dàng, nên đừng khuyên bảo em nên thôi nhớ, sẽ không có quy luật gọi là xoá sạch ký ức đau lòng của nhau, đôi khi chúng gậm nhấm em, gấm nhấm tình cảm của chúng mình để rồi ta lại tuyệt vọng giày vò nhau
@ Đừng nói dối em khi lòng anh đã có người khác, sự giả dối của anh chỉ gây mất mác mà không hề vỗ về con tim đã tan nát của em
@ Đừng giả vờ vui vẻ với em rồi âm thầm trách móc bản thân, đối diện với người mới và bảo rằng anh vừa “ban tặng” cho em chút thời gian thương hại, đừng huyễn hoặc cuộc đời anh như thế nhé, nó nông nỗi và hèn hạ lắm anh ạ
@ Đừng mượn thanh danh của người khác làm bàn đạp để anh khoe khoang, ôi cuộc đời không cần anh quá khoe khoang mà lại chà đạp bản thân anh đến thế, từ từ thôi anh ạ, cứ từ từ thôi ạ!
@ Anh có bao giờ tự ti vì gia đình anh không đủ “mạnh” hay “giàu”?- Có khi em bắt gặp anh và cái ước mơ tội nghiệp rằng gia đình sẽ có nhiều tiền hơn, cơ nghiệp lớn hơn, “chi nhánh ăn uống” nhiều hơn – từ những người bạn của anh, em thấy mình nên tội nghiệp anh nhiều hơn, thương hại anh nhiều hơn….

ngày 8 tháng 8 năm 2016

Người đứng đó thở than chuyện cũ
Người ra đi chắp nối mộng xa xôi
Ai đành sao hờn trách những chia phôi
Đã cách trở hai đứa mình như thế

Có phải tại mưa giông


Người tình ấy giờ lại đi
Kỷ niệm đi theo
thương nhớ thì ở lại
một trưa mùa hè trời giông kéo đến
con bé buồn
đắp chăn khóc thật lâu

Người tình hờ hững bỏ rơi nhau
Phố đến thăm để nỗi buồn ở lại
Giấu làm chi những điều còn sót lại
Thả ra ngoài cho mưa bão cuốn đi xa

Khi người tình bỏ con bé đi xa
Mà hò hẹn vẫn còn ở lại
Để con bé cứ giận hờn nông nỗi
Có phải tại mưa giông nên phố khóc chiều nay

ngày hôm qua

em đã để cuộc tình ấy qua đi
mà không trách hờn vô cớ
buồn thương dã từ thuở
bắt đầu yêu nhau

em đã để những nhạt phai
vào tháng ngày nồng nàn
nên mắt không còn cay
môi không thấy mặn
khi thật thà mình nói chia tay

em đã để những xót xa
vào những đêm một mình thao thức
giữa những gì hư thực
anh đã thản nhiên rời xa

chỉ có anh là bỡ ngỡ chuyện chúng ta
bởi đã quá lâu không còn về đây nữa
nơi trái tim em những tháng ngày yêu dấu
rồi một mình em chấp nhận những ly tan

03/01/2016

Chúng ta thường chúc nhau những điều thật tốt đẹp, nhưng trong số những người bạn tôi đã từng thân, lại thấy đâu đó sự hối tiếc cho những điều đã qua khi mà 1 năm mới đã bắt đầu.
Bạn vẫn còn hối tiếc, tôi cũng vậy, chúng ta đã có thể thân thiết, nhưng cuộc sống đôi lúc không chịu tha thứ cho những lỗi lầm dù nhỏ hay lớn, và thời gian dù dài rộng thì không đủ phai nhoà những kỷ niệm đã qua, nó ám ảnh bạn, có lẽ vì thế mà nó ám ảnh cả tôi, dù điều duy nhất tôi nhớ về chúng ta là những khoảnh khắc đẹp, thì tôi vẫn thấy xót cho cái kết thúc mà chúng ta có ngày hôm nay.
Tuy vậy, tôi vẫn không quên rằng đó là cái mà chúng ta mong muốn trong khoảnh khắc ấy, nếu được chọn lựa, hẳn cũng sẽ đi đến những chuyện xảy ra như thế, và hẳn là bạn vẫn thế, tôi vẫn thế, hẳn là bây giờ cũng thế, cho nên tôi chưa bao giờ hối hận trong hoàn cảnh đó tôi đã để mọi chuyện đi xa đến bây giờ, tôi tin vào duyên số, tôi tin cả vào sự lựa chọn của mình, còn bạn, hẳn bạn đang hối tiếc điều gì giữa chúng ta, nhưng hãy coi như lúc đó chúng mình không còn gì để chọn lựa, ngoài việc chấp nhận một sự chia xa.
Tôi không hiểu vì sao mỗi người bạn đến rồi đi luôn để lại trong tôi những sự ám ảnh khác nhau, đôi lúc cuộc sống không cần mình quá công bằng và hồn nhiên trong tình bạn, cho họ 1 góc tối để bẩn thân họ được là chính họ, hoặc là mất họ.