Dở dang

Đôi khi kỷ niệm làm khổ chúng mình

Đôi khi anh muốn bước qua nơi ấy
Nơi nồng nàn một thuở yêu em không ngày tháng
Nơi mỗi đêm tỉnh giấc còn thấy nhau
Nơi em khóc ướt một ngày buồn không còn anh nữa
…….
Chúng mình đã yêu nhau
Và dửng dưng chấp nhận hoàn cảnh
Để đến khi ngỡ ngàng thì đã không thể nói gì thêm
….
Không phải chỉ có mình em khóc hôm ấy
Không phải chỉ có mình em đợi mỏi mòn người không đến
Không phải chỉ có em mang tiếc thương
Không phải đâu em
….
Biết bao ngày anh đi qua nơi hò hẹn
Nén chặt tim mình bắt gặp em ở đó
Anh biết làm gì
Anh còn có thể làm được gì
Khi tất cả đã trở nên xót xa và xa lạ
……
Anh không có quyền yêu em
Em không thể ở lại và đợi chờ anh nữa
Tình yêu ngày nào trở thành dâu bể
Dĩ vãng ngày nào giờ phũ phàng
Kỷ niệm thì giày vò
Không có chỗ cho chúng mình tìm đến bên nhau
 …..
Có chăng
Ta đi qua nhau trong những giấc mơ vội vã
Thế mà sao trong mộng mị
Anh vẫn thấy em khóc thật nhiều ướt cả bờ vai
 …..
Có chăng
Anh vẫn ôm lòng hối tiếc
Em vẫn còn trong hoài niệm
Không thể tìm được nhau giữa cuộc đời này
Vì biết rằng khi gặp lại
Sẽ lại một lần cho nhau những dở dang

Tháng 5

Tháng 5 về

Chưa kịp nắm tay nhau

Mây giăng nhiều mà thiếu hoài cơn mưa nhỏ

Ta về đó gom nắng vàng ngõ nhỏ

Hong khô mềm tóc xõa ngang vai

 

Mà nhỏ nay có còn xõa tóc…

Mấy bận chưa về ghé lại hiên xưa

Chắc thềm cũ rêu phong

Chắc nhỏ cũng bao lần đưa tiễn

Có cuộc tiễn đưa nào hứa chờ đợi trăm năm

 

Chưa dám hẹn ngày về

Ta vẫn nhớ chiều tháng 5

Mây đầy trời và người đi không hẹn ước

Chiều đưa tiễn thèm cơn mưa ướt mắt

Cho ngày về chở kỷ niệm đầy vơi