Chơi vơi

Anh chơi vơi
Em chơi vơi
Tình đôi ta Mơ đủ một đời
Còn lại gì cho nhau khi trở giấc
Tỉnh mộng rồi chỉ thấy bơ vơ

Thiếu nhau

Mùa Thu rồi.
Có những cuộc đời hối hả chạy qua nhau, có những mùa mãi mãi ở lại, có những người ước ao gặp lại, và cũng có những cuộc hẹn bị bỏ lửng giữa hư không.
Nếu có thể đưa tay ra rồi nắm lấy nhau, hoặc im lặng ngồi lại bên nhau lắng nghe nhau không phàn nàn hay trách móc nhau, hay dựa vào vai một người chưa quen lắm, rồi lãng đãng để cuộc đời bềnh bồng lướt nhẹ qua từng phút giây… Để rồi sau đó mỗi người đi một hướng, để rồi sau đó chúng ta xem nhau như người dưng, để giữa phố đông không bận lòng khi lướt vội qua nhau.
Có lẽ yêu cầu đó là xa xỉ ở SG vốn dĩ quá đông đúc và chật vật – đông vì vô số những gương mặt lạ quen, chật vật vì cái bình yên một lúc nào đó khó làm ta quên nhau được… Nên lòng người cứ đi tìm, mà mãi chẳng thấy hồi âm.
Đôi khi chúng ta nhắm mắt lại giữa chừng phố xá, liệu trong tim trẻ có cảm nhận giữa thinh không cái xa xỉ êm đềm đang vụt lướt qua…
Đường thẳng đường cong… Đường SG chập chùng người qua kẻ lại, thế mà vẫn thấy lòng thiếu nhau một lần tựa gối vào vai…