Nỗi nhớ

Một mai Sài gòn không giữ em được nữa
Áo bạc vai gầy và chân mỏi
Mưa sẽ rơi đến khi mây bạc đầu
Nắng sẽ mãi đùa vui trên áo người xa lạ
Công viên và Phố
Tiễn đưa ta

Chiều Hà Nội mong em đến dại khờ
Mà nũng nịu chưa kịp câu từ tạ
Cơ mà buồn chi cho lem áo tím
Mơ mộng hoài một thời đuổi bắt trốn tìm
Cũng làm ướt mi em

Em về đâu bỏ ta còn đứng đây
Một chút tình thôi mà ướt hoài mắt mộng
Chắc vắng em nên ta bỏ hoang một nửa con tim

Mà trời Sài Gòn hay trời Hà Nội
Sao chỉ thấy mưa giăng

Tình

Cho một ngày em thấy trọn yêu thương
Đó là cảm giác của hương cỏ hoa còn vươn mùi sương sớm; đó là một sớm mai thấy tung tăng áo trắng học trò; đó là cái se se của mùa về chớm lạnh, là cái ráo riết hối hả của một sớm thu qua, em trên phố mà thấy mặn mà những nhớ thương, chân bước chẳng đặng mà dạ muốn ở cũng chẳng đừng, lòng nôn nao một miền thương nhớ đã cũ mà hoài hướng vẫn còn vươn…
Một sớm như thế tưởng như SG cũng điệu đà lắm, cũng quê mùa như miền đất cằn cỗi quê em, một cơn gió thốc qua rồi lá khô cứ bay vèo trong gió sớm, em hít mặn mà cái nồng đượm của những kỷ niệm ngày ấu thơ, trời thì sớm và gió thì thốc mạnh, người thì lưa thưa, in về đây dáng mẹ hao gầy một sớm buồn họp chợ, lảng vảng tiếng gà còn chưa dứt, ba đi làm đồng trải nắng mưa cho đời em ngọt lịm phù sa, cái vị nồng nồng nuôi lúa nuôi người, nuôi những tấm lòng son, nuôi những hoài bảo lớn, nuôi một mảnh tình con con chưa kịp ngỏ, nuôi cả những chiều buồn có một người cứ đứng ngóng bao chuyến đò đời, trăm ngược ngàn xuôi, biết không còn ai về mà sao dòng sông vẫn cứ chảy hoài một miền thương đợi cũ….
Giữa bôn ba SG là vậy, vẫn hít được mặn mà cái nồng ấm của yêu thương, quê nhà dẫu một nắng với mấy sương thì lòng cũng dặn lòng vẹn nghĩa tình xưa, vẹn một lần hướng trông, vẹn một hơi thở còn nghe mùi đất ngọt, vẹn một lần quay đầu về để thấy không tiếc hối chuyện ra đi, vẹn một lần cuối đầu mà lòng không thấy phân vân những muộn phiền cũ….
Ta về đây chọn cho lòng một miền đất để hoài vọng những gì đã qua, chọn cho phù sa hương vị nồng nàn nuôi tình ta khôn lớn, chọn cho một sớm mai thu về trải đường dài tà áo trắng tinh khôi, chọn nơi đây tình mẹ tình cha tình chị em dẫu đã hoặc chưa dứt ruột sinh ra, xin một lần cuối xuống nơi đây, để nhắc nhớ một ngày ta được làm người là vạn kiếp trăm năm ta nợ quê hương thấm nặng một chữ Tình…!
thanhthanh

Phút cuối

phút giây này xin 2 đứa lặng im
có nói gì nữa hỡi em
cũng là ly biệt
xin nấn ná thêm vài giây phút nữa
rồi dẫu muộn màng cũng xin để nhau đi

phút giây này xin 2 đứa thứ tha
những gì đã qua xin trở thành kỷ niệm
để lại lòng nhau còn chút gì chưa cạn tỏ
cũng xin thật thà cho nhau những lãng quên

giây phút này xin 2 đứa nắm chặt tay
kẻo ngày mai muôn nẻo dài thấm mệt
còn hơi ấm bàn tay ngày đưa tiễn
cũng thấy còn nợ nhau ngày tháng vẫn chưa yêu…
thanhthanh

Cuộc sống đơn thuần

Trăm nẻo mưu sinh mà bước mỏi đường cùng con người cũng chỉ hướng đến bình yên thanh thản.
Một cuộc sống mà trăm nẻo quanh co, bụi bám vai rồi hư hao tuổi thanh xuân, bám cả vào màu thanh thanh của tóc, rối dính một thời, lem luốc một đời, đến bạc rồi mà chưa hết gian truân.
Ghánh nặng luân hồi tự nó xoay hình, mà nhân sinh một kiếp mấy đời phải trả cho hết…
Một chiều nào bến bờ xưa đón chuyến trầm luân mới, tiễn đi rồi được bao nhiêu khổ bao nhiêu đau, mà tay với thêm bao nhiêu sầu bao nhiêu hận, sống là sống đấy thôi mà vay trả nhãn tiền, sống là sống đó thôi mà thăng trầm hư thực, chưa biết bao dung bởi lòng chưa đủ thiện, đức chưa đủ hiếu sanh, tim chưa đủ dung hòa, từ bi chưa đủ 2 tiếng di đà, còn nợ thế gian những khóc những cười những cơn mơ hoang lạc, mà một cõi đi về biết bờ bến nào không lạc nẻo trầm luân.
Thôi, hồi chuông buồn dõng dạc kêu than, tiếng mõ lời kinh một chiều nào bến luân hồi tìm nẻo tựa, quay lại trả cho hết nợ tiền duyên, rồi gác lại thế tục mà ngưỡng vọng niết bàn, rồi sám hối chuyện nhân quả, rồi cuối đầu với lòng thành sám hối chuyện nhân sinh, là khi miệng niệm tiếng di đà mà lòng đã ngân được rồi hồi kinh kệ, tay chấp một nén hương nhang mà hỉ xả từ bi rộng khắp trời cao.
Buông tay chèo cho thuyền cuộc đời tự nó tìm bến neo, rồi trăm dặm đi về ta còn nợ thế nhân tiếng kinh buồn sám hối ở ngày mai.
thanhthanh